Chi tiết tin
Quay lại

TẬP SAN CHÀO MỪNG 20-11

Ngày 20/01/2019, 15:39

 

TẬP SAN CHÀO MỪNG 20- 11

 

Họ và tên:  Trần Thị Nhung

Lớp : Chồi 3

 

CÔ GIÁO CỦA EM

Sáng nào em đến lớp

Cũng thấy cô đến rồi

Cô dang tay gọi mời

Nào cùng vào lớp học

Giọng nói cô nhỏ nhẹ

Như giọng nói mẹ hiền

Cô dạy em điều hay

Qua bài thơ câu chuyện

Em yêu cô giáo em

Chăm em từng giấc ngủ

Trở thành một trò ngoan

Chăm ngoan va lễ phép

Biết giữ gìn vệ sinh

Khi ngồi vào bàn ăn

Phải rửa tay sạch sẽ

Chơi phải nhường nhịn bạn

Đoàn kết và yêu thương

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên:  Dương Thị Ngọc Hạnh

Lớp : Chồi 4

 

 

TRƯỜNG LỚP CỦA BÉ

 

Mái trường bé thân thiện

Lá cờ bay phất phới

Trước lớp bông nở rộ

Chào đón năm học mới

Vòng tay trẻ thơ ngây

Cô thương trẻ quấn quất

Dạy điều hay dạy bảo

Theo ngày và năm tháng

Cô mong con học giỏi

Trở thành cháu chăm ngoan

Để có ít mai sau

Cô nở được niếm tin

Để cha mẹ vui lòng

Dưới mái trường thân thương

Có biết bao tấm lòng

Xây dựng một tổ ấm

Cho cuộc đời tươi đẹp

Trở thành 1 vườn hoa

Là con cháu Bác Hồ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên:  Bùi Thúy Nga

Lớp : Chồi 3

 

 

TÂM SỰ CÔ GIÁO MẦM NON

 

Từ sáng sớm

Đến chiều tà

Óc nghĩ

Mắt trông

Chân đi

Miệng nói

Tay làm

Đó chính là

Công việc của cô giáo mầm non

Khi chưa sinh con

Bao người gọi em là mẹ

Sao yêu đến thế

Những thế hệ tương lai

Vì yêu mến các con

Em đã làm cô giáo mầm non

Những cô giáo chưa từng làm mẹ

Nhưng đã có cả đàn con

Biết bao thân yêu ríu rít bên tai

Những giấc mơ trưa

Những đứa con thơ

Như những thiên thần

Với tiếng nói thân yêu quanh mẹ

Chấp cánh hôm nay

Nâng bước em đi vào tương lai

Thế đến hôm nay

Mãi mãi tự hào

Em là cô giáo mầm non.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên:  Trần Thị Nguyệt Hồ

Lớp : Chồi 1

 

 

 

VỀ LẠI Ô MÔN

 

Về lại Ô Môn quê hương tôi

Bâng khuâng lòng hát khúc reo vui

Thới An chiều nắng vàng sông Hậu

Qua rạch Cam My ngọt tiếng cười.

 

Nhà ai ngan ngát hương vườn sớm

Lối cũ tôi về rợp bóng xan

Gió lay hpa khế vươn trên tóc

Lòng kẻ xa quê nặng trĩu cành

 

Ngụm nước quê hương vừa uống lại

Mà nghe mát rượi một thâm tình

Chừng thơm trong nước mùi sữa mẹ

Nuôi tôi khôn lớn tự ngày xanh

 

Ô Môn thương quá dòng sông ấy

Có còn người xưa đứng trông đò?

Lao xao sóng vỗ đôi bờ nhớ

Gọi tiếng lòng ơi!Hẹn đợi chờ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên:  Đào Thị Hồng Tươi

Lớp : Chồi 2

 

 

 

                                            NGHỀ MẦM NON

 

Thương em cô giáo mầm non

Mấy ai thấu hiểu tâm tình mầm non

Biết rằng nghề em chọn gian nan phía trước

Vì yêu nghề mến trẻ em không ngại khó khăn

Đây là nơi em thả lòng cùng lũ trẻ

Cô với trò như thể một gia đình

Nghề giáo viên mầm non nghĩ lại hay

Cầm kỳ thi họa chẳng thiếu gì

Làm bạn với trẻ tâm hồn luôn trẻ

Chỉ mong sao các em thành người

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên:  Lê Thị Ngọc Thụy

Lớp : nhà trẻ

 

 

BA ÔI...!               

 

Ba ơi thuốc lá nguy hiểm

Xin ba đừng hút hãy vì chúng con

Thương ba, sức khỏe hao mòn

Con hít khói thuốc chẳng còn tương lai

Ba  ơi, xin hãy dừng tay

Vứt ngay gói  thuốc cho con nu cười.

 

 

Họ và tên:  Nguyễn Ngọc Như Ý

Lớp : Nhà trẻ

 

 

Mỗi buổi sáng sương mai

Mà em đi nuôi dạy trẻ

Sao em muốn đàn em mau khỏe

Sao em muốn đàn em mau ngoan

Hay bởi vì em quá yêu thương

Những đôi môi đỏ những đôi má tròn

Yêu sao đôi mắt sáng ngời

Long lanh như giọt sương

Mà vẫn yêu đến thế

Bởi vì cô nuôi dạy trẻ

Cho mỗi thế hệ mai sau.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: Lê Thị Bích Đào

Lớp: Nhà trẻ

 

 

SÁNG

 

 

Sáng thức dậy

Chạy nhanh nhanh

Vào đánh răng.

Xong rửa mặt

Rồi lật đật

Tắm thật mau

Chờ lau khô

Thay quần áo

Và nhanh nhảu

Ngồi lên xe

Để mẹ đưa

Đi nhà trẻ

Cười vui vẻ

Chào mẹ yêu

Nhắc mẹ chiều

Đón con sớm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: Lê Thị Kiều Trang

Lớp: Lá 4

 

Bé ơi bé nhớ

 

Bé ới bé nhớ

Ăn kẹo sâu răng

Còn thêm viêm họng

Suốt ngày ho khan

Bé ơi bé nhớ

Chẳng nghịch cát dơ

Bệnh tay chân miệng

Vẫn đang chực chờ

Bé ơi bé nhớ

Ăn uống vệ sinh

Đừng ăn quà vặt

Sẽ đau bụng mình

Bé ơi bé nhớ

Những điều đó thôi

An toàn sức khỏe

Môi ngày học chơi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Sáng tác: Đào Thị Mỹ Hằng

Lớp: Lá 2

 

Người Lái Đò Năm Xưa

 

                                       Hôm nay trên đường về      

Tôi tình cờ gặp lại

Người lái đò năm xưa

Bỗng kí ức ùa về

Dạt dào bao kĩ niệm

Của một thời ấu thơ

Cô thì thầm bên tai

Gắng học ngoan con nhé

Mai sau thành nhân rồi

Xây dựng cả tương lai

Góp công và góp sức

Cho tổ quốc ngày mai

Lời cô vọng bên tai

Xin khắc vào tiềm thức

Làm động lực cho em

Bước theo cô từng ngày

Vẽ con đường tri thức

Vun đắp những mầm xanh

Cho thế hệ hôm nay

Sánh vai cùng cường quốc

Như lời Bác dặn dò

“Đức, tài” cùng chung bước!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: PH Huỳnh Chí Cường

Lớp: Lá 3

 

 

 

Thầy là người thầy tuyệt vời nhất

 

      Thưa Thầy con đã thuộc bài học sáng nay trên bục giảng có bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy”.Thầy đang đứng đó truyền đạt bao kiến thức cho đàn em bé nhỏ. Thầy vẫn đứng ở đó, đứng suốt mấy mươi năm làm tóc thầy lốm đốm bạc vì bụi phấn.Ai là người dạy chúng ta tập đọc, tập viết? Ai là người mang lại kiến thức cho chúng ta? Ai là người dạy chúng ta những điều hay, lẽ phải? Ai là nguồn động lực giúp tôi trưởng thành? Ai đã vực tôi đứng dậy khi tôi vấp ngã? Ai đã làm tất cả vì học sinh thân yêu bất chấp những hôm trái gió trở trời vẫn lặng lẽ đến trường? Ai? “Thầy giáo”, hai từ thiêng liêng ấy lúc nào cũng ngân vang lên trong suy nghĩ tôi. Đối với tôi thầy là một người cha có lòng vị tha và lòng yêu thương tha thiết. Lúc nhỏ, tôi thường hay hỏi mẹ: “ Mẹ ơi, tại sao con lại phải gọi thầy là “thầy giáo” vậy mẹ?” Thật là một câu hỏi ngây thơ và ngờ nghệch. Nhưng đó là những tình cảm đầu tiên, những cảm nhận mơ màng về “thầy giáo” của đứa trẻ thơ khi chập chững vào lớp một. Hình ảnh người thầy cầm tay viết chữ quả là một kí ức sâu sắc đối với trẻ thơ. Lúc đó tôi chưa cảm nhận được sự yêu thương của thầy vì trẻ con thì luôn ngây thơ và không có những suy nghĩ sâu xa.

      Tôi ngày một lớn khôn và học rất nhiều thầy giáo khác nhau. Nhưng tôi cảm giác các thầy có một nét chung riêng biệt mà chỉ ai là thầy giáo mới có. Đó chính là lòng yêu thương vô bờ bến của Thầy dành cho học trò. Lũ học trò chúng tôi cứ hay làm cho Thầy giận, Thầy buồn vì những trò phá lại nghịch ngợm, ngang bướng. Nhưng chỉ cần chúng tôi biết lỗi thì Thầy bỏ qua tất cả. Thầy dạy bao điều bổ ích. Thầy là người cha thứ hai của tôi. Thầy dạy tôi kiến thức, truyền đạt bao bài học hay.” Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi. Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa, ngày ngày giọt mồ hôi rơi đầy trang giấy.” Mặc cho người ta ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm, cả trí tuệ. “Thầy vẫn đứng bên bờ ước mơ. Dù năm tháng sông dài gió mưa còn ai nhớ ai quên con đò xưa… Dù năm tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy.”

Người Thầy với những ước mơ, những yêu nghề cháy bỏng luôn thực hiện thiên trách của mình là dạy dỗ học sinh nên người. thầy như ngọn hải đăng soi sáng bước chúng em đi. Thầy lại là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Thầy cho em niềm tin, niềm hi vọng. Thầy dạy em học tập, biết yêu quê hương đất nước. Thầy là nguồn động viên tinh thần của chúng em. Ngay cả vua cũng cần có thầy. Đời đời hình ảnh người thầy vẫn đẹp mãi trong nhân loại.“Kính Thầy mới được làm Thầy”. Bổn phận tối thiểu của học sinh là phải yêu quí và kính trọng Thầy. Người Thấy luôn xứng đáng để mọi người và toàn xã hội tôn vinh, phải nhắc đến. mỗi chúng ta sẽ luôn tự hào vì trong cuộc đời có thầy.

     Ngày 20/11 sắp đến, các bạn làm gì để tỏ lòng biết ơn đến thầy. Chắc hẳn người Thầy sẽ không cần những món quà quí giá, đắc tiền. Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Hãy nhớ rằng điều mà Thầy mong muốn lớn nhất đó là nhìn thấy học sinh của mình chăm ngoan, học giỏi. Bạn hãy cố gắng, nỗ lực thật nhiều trong học tập, chăm chú học hành hơn. Và điều đó là phần quà quí báu nhất mà các bạn tặng cho Thầy. Chúng ta hãy dâng lên Thầy những bông hoa điểm mười tươi thắm nhất. Và nguyện sẽ luôn học hành chăm chỉ, mãi mãi là trò ngoan của Thầy.

 

                     

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: PH Huỳnh Chí Cường

Lớp: Lá 3

 

Thầy cô - hai tiếng thiêng liêng

Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa.
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa.

       Lúc còn ấu thơ, chắc ai ai cũng ngỡ rằng chỉ có cha mẹ là cho ta tình cảm nhiều nhất. Nhưng không! Thời gian cứ trôi lặng lẽ và từ khi được cắp sách tới trường thì em mới nhận ra được rằng tình cảm của thầy cô dành cho em cũng như tình cảm của cha mẹ dành cho em vậy. Cô như người mẹ, thầy như người cha đã dìu dắt chúng em trên con đường học vấn.

    Thời cắp sách tới trường của mỗi chúng ta là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng ta, uốn nắn chúng ta từng chút một trên con đường học tập. Ngày ngày đến lớp đều được nghe những lời nói ngọt ngào và ấm áp của thầy cô. Ôi! Những lời nói thân thương chứa đựng biết bao tình cảm như những dòng sữa rót vào lòng chúng em. Từ khi chúng em còn bi bô tập nói thì đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng em biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Ngày ngày trôi qua, chúng em dần dần bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức và thầy cô luôn dõi theo chúng em. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.

     Thầy cô - hai tiếng thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người đã chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy cô dạy cho em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó mà chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui. Không chỉ riêng của chúng em mà còn của cả thầy cô nữa. Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em vậy.

     Cuộc đời của mỗi chúng ta chắc chắn sẽ không thể phát triển, chắc chắn sẽ vô ích nếu như không có sự nuôi dưỡng và giáo dục. Vốn tạo hóa đã sinh ra như vậy, là con người, ai cũng có cha, có mẹ, có bạn bè, có người thân. Chúng ta được hưởng công ơn sinh thành, được hưởng sự nuôi dưỡng của cha mẹ để lớn lên từng ngày, được sự chia sẻ, giúp đỡ của bạn bè, người thân để sống tốt hơn, phát triển hơn. Thế nhưng, chúng ta còn được hưởng một thứ vô cùng to lớn, vô cùng quan trọng đó là tình yêu thương, sự giáo dục, dạy dỗ của những người thầy giáo, cô giáo trong những mái trường thân thương. Đối với chúng em, đó là thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và quý giá. Nó theo chúng em ngay từ những ngày còn thơ ấu, từ những ngày mới học con chữ đầu tiên. Hình ảnh người thầy, cô giáo đã xuất hiện trong chúng em ngay từ những ngày em tập đọc, tập viết.                     Có ai thử tưởng tượng đến hình ảnh những người thầy đêm đêm thao thức với ngọn đèn dò từng chữ một trên bài làm của học sinh, soạn ra những bài học, những kiến thức mới chuẩn bị cho tiết giảng của ngày hôm sau, hay tìm ra những phương pháp, cách dạy, cách học tốt nhất nhằm giúp học sinh của mình học tập tốt hơn. Có ai tưởng tượng đến hình ảnh người thầy đứng trên bục giảng say sưa giảng bài, đôi mắt hướng cái nhìn trìu mến về phía học sinh của mình.

        Thầy cô vất vả, cực nhọc vì học trò là thế, vậy mà lắm khi chúng em lại gây ra những điều sai trái khiến thầy cô lại phải lo lắng, bận lòng. Lắm khi chúng em không trật tự nghe giảng, lắm khi chúng em nói năng vô lễ, hành xử sai trái khiến thầy cô phải suy nghĩ, nhắc nhở. Thế nhưng, tình cảm của thầy cô đối với chúng em cũng không vì thế mà phai nhạt, tình cảm ấy cứ mỗi ngày một nhiều hơn, đậm đà hơn.

      Những tiếng gọi thiêng liêng “cha, mẹ, thầy, cô” là những tiếng gọi chứa đựng bao tình cảm thân thương và sâu sắc trong lòng em. Cha mẹ là người đã có công sinh thành ra em, thì thầy cô là người đã có công dạy dỗ em. Mái trường giống như ngôi nhà thứ hai của em, thì thầy cô cũng giống như cha mẹ thứ hai của em vậy. Em xin gửi lời cảm ơn đến quý thầy cô đã không quản ngại khó nhọc để dạy dỗ, bảo ban chúng em, để đưa chúng em trở thành người con ngoan trò giỏi.       

       Em tự hứa với lòng mình là sẽ luôn vâng lời thầy cô và học tập ngày một tiến bộ hơn để mai sau sẽ trở thành một công dân có ích cho xã hội, cho đất nước. Em mong rằng thầy cô luôn tin tưởng em. Cuối cùng, chúng em xin kính chúc quý thầy, cô giáo trên toàn đất nước mỗi ngày có thêm nhiều sức khỏe, thành đạt hơn, thành công hơn để luôn luôn là những toa tàu đi đầu, hướng dẫn đàn em của mình đưa đất nước mỗi ngày một vinh quang hơn. Thầy cô ơi! Lúc nào em cũng thương yêu và kính trọng thầy cô nhiều lắm!

.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: PH Huỳnh Chí Cường

Lớp: Lá 3

 

                                              LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủơ học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ.

            

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: PH Huỳnh Chí Cường

Lớp: Lá 3

 

     CÔ GIÁO LỚP CHỒI TRƯỜNG MẦM NON SAO MAI CỦA CON

       Tháng 11  của tiết trời se lạnh đầu đông.

       Tháng 11 gợi cho lòng người bao cảm xúc bâng khuâng, xao xuyến . Chỉ vài tháng nữa thôi, con trai của mẹ sẽ rạng rỡ lên lễ đài mừng lễ tổng kết cuối cùng ở trường mầm non.

        Dẫu con có khôn lớn, trưởng thành và vươn rộng đôi cánh giữa cuộc đời đến đâu đi chăng nữa, mẹ vẫn muốn con nhớ về những người cô đã chăm bẵm, bao bọc, uốn nắn những bài học đầu đời khi con còn là một cánh chim bé bỏng. May mắn thay trên mỗi bước đường trưởng thành của chúng ta có sự dìu dắt, chỉ bảo và tình yêu thương lặng thầm của những người cô, con nhỉ!

        Con trai của mẹ mới 5 tuổi. Con còn quá bé để hiểu về công ơn dạy dỗ của các cô giáo mầm non ở trường “ Sao Mai ” mỗi ngày đón con vào lớp. Con cũng chưa biết tường tận ý nghĩa của công ơn các cô, khi mà lời tri ân của mỗi học trò là món quà tinh thần vô giá làm bùng cháy lên ngọn lửa nhiệt tâm trong lòng người cô. Nhưng mẹ vẫn muốn kể cho con nghe về những người  cô đầu tiên ấy…

         Hình ảnh đầu tiên để mẹ không quên được là hình ảnh cô Hiệu Trưởng hiền hậu của con . Một vị lãnh đạo tài ba, cũng là một cô giáo thùy mị diệu dàng đầy lòng nhân hậu bao dung yêu mếm con trẻ. Chị vừa là người chị vừa là một cô giáo để mẹ phải học hỏi rất nhiều….. Cảm ơn cô đã cho em sự vững tin khi gửi con trai mình vào trường của cô.

            Hình ảnh thứ hai cô giáo đầu tiên của con ở lớp Mầm mang tên nghe rất diệu dàng của con là , Diễm My , Mỹ Linh. Mẹ nhớ mãi ngày đầu tiên đưa con đến lớp, bên bờ tường cao quá đầu người, mẹ nhón người trên một mô đất cao để lén nhìn con. Giờ ra chơi, sân trường rộn vang tiếng la hét, cười đùa của các cháu đi học từ hè quen trường, quen lớp.

         Còn con trai tội nghiệp của mẹ đứng chỏng chơ, ngơ ngác nhìn đám trẻ chạy nhảy, nô đùa. Khuôn mặt non nớt, ánh mắt chơi vơi, hốt hoảng của con làm nước mắt mẹ rơi. Rồi con khóc, mắt nhòe lệ nhìn quanh, miệng mếu máo gọi mẹ. Tim mẹ thắt lại.

        Thoáng chốc mẹ thấy cô My đi đến, nắm lấy bàn tay lạc lõng của con. Mẹ cảm ơn cái nắm tay đúng lúc ấy đã cho con một điểm tựa, cho mẹ một niềm tin về tình yêu thương của người cô. Bây giờ và mãi mãi về sau, lòng mẹ lúc nào cũng nguyên vẹn lòng biết ơn bàn tay cô My đã nắm lấy tay con trong giây phút ấy.

         Rồi con được học cùng cô Linh , cô My, cô Hồ,cô Hiền, cô Hạnh,cô Quý. Mỗi cô giáo mỗi tính cách khác nhau nhưng đều một lòng chăm sóc trẻ. Những câu chuyện dài con kể về lớp học mỗi ngày sau khi tan trường về  được vẽ lên trong tâm trí mẹ các cô giáo chẳng khác gì “như siêu nhân, như một cô tiên ” , xoay sở chuyện ăn, chơi, ngủ, nghỉ, học và cả việc đi vệ sinh của mấy chục cháu.

          Mẹ khâm phục tính kiên nhẫn và sự  chịu đựng của các cô vô vàn. Thế là mỗi ngày đón con mẹ đều nói: “Cảm ơn cô đã chăm cháu”. Mẹ thật tâm cảm ơn các cô đã chăm sóc, dạy dỗ trai gái mẹ 8 tiếng mỗi ngày, 5 ngày mỗi tuần…

Con nhớ cô Hồ, cô Hiền , cô Quý, cô Hạnh  ở lớp Chồi chứ? Cô hiền dịu vô cùng, lòng cô nhiều xúc cảm lắm. Dạy con biết kính trọng người lớn lễ phép với cha mẹ và mọi người,,,,,. Cô cho mẹ những lời khuyên chân thành về sự phát triển bình thường của một đứa trẻ trong một ngôi trường đầy yêu thương của “ Sao Mai”…

       Năm nay con trai của mẹ đã thành anh chị lớn nhất trường, nỗi lo về con mỗi ngày đến lớp trong mẹ cũng vơi đi phần nào. Cô My và cô Linh là hai cô giáo có tiếng dạy giỏi, yêu trẻ trong trường làm mẹ rất yên tâm. Nhìn con trai ngày càng hoạt bát, vui tươi và rộn rã hát, múa, đọc thơ, lòng mẹ hạnh phúc vô ngần.

       Mẹ con mình may mắn gặp được những cô giáo tốt, một lòng chăm sóc và dạy dỗ các cháu. Ngoài kia người ta nói nhiều đến việc bạo hành tre nhưng mẹ luôn tin tưởng rằng những người thầy,cô đánh mất cái tâm trong sáng của nghề giáo kia chỉ là thiểu số. Một vài “con sâu” chẳng thể nào làm hoen ố được hàng triệu tấm gương “trồng người” sáng ngời về trí, đức, tâm.

      Chỉ còn vài tháng học nữa thôi, mẹ muốn khơi dần lên trong con về lòng biết ơn những cô giáo đã và đang dạy dỗ con khôn lớn từng ngày. Lời cảm ơn cô, mẹ muốn con phải tự nói lên từ tấm lòng của mình. Dẫu vụng về, ngượng nghịu và lung túng nhưng các cô sẽ cảm nhận được sự chân thật, mộc mạc trong lòng trò.

     Nếu những đôi môi chúm chím của đàn con thơ kia biết nói lời cảm ơn và yêu thương cô giáo, mẹ nghĩ đó sẽ là món quà quý giá nhất mà bất kỳ người thầy,cô

nào cũng trân quý.

                 “ Muốn sang phải bắt cầu kiều

                   Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy ”

     Thay lời con xin kính chúc tập thể Trường mầm non Sao Mai  20/11 ngập tràn hạnh phúc chúc các cô một ngày lễ vui vẻ đầy ý nghĩa nhất.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Họ và tên: Nguyễn Thị Bích Loan

Lớp: Mầm 1

 

 

 

 

BÉ ĐI MẪU GIÁO

 

                                                 Bé chỉ mới lên ba

                                                 Nên bé đi mẫu giáo

   Bé được học, được chơi

                                                 Bé học biết bao điều

          Được yêu thương chăm sóc

                                                 Khi bé buồn bật khóc

                                                 Đã có cô dỗ dành

                                                 Bé bi bô nói cười

                                                 Cô quên đi mệt nhọc

Bé chẳng còn bật khóc

Khi trong vòng tay cô.

 

 

                                                                                                                                                   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                    

Họ và tên: Trần Thị Thúy Hằng

Lớp: Mầm 1

 

 

 

 

BÉ VÀ CÔ

 

                                                   Mỗi sớm mai nắng ửng hồng

                                                   Bé chào cha mẹ sà vào lòng cô

  Cả ngày ríu rít bên cô

                                                   Như con chim nhỏ, vui bên mẹ hiền

                Cô chăm bé chẳng buồn phiền

                                                   Lo bé ăn uống, vui chơi đủ đầy

                                                   Lo cho bé ngủ giấc đầy

                                                   Lo bé sạch sẽ thơm tho cả ngày

             Bé còn được phiếu bé ngoan

                  Bé vui bé hát quây quần bên cô.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                    

Họ và tên: Lý Thị Thùy Linh

Lớp: Mầm 4

 

 

 

THẦY TÔI

 

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi, đã bao năm rồi thầy ơi!

Lớp học trò ra đi thầy còn ở lại

Mái chèo đó là nhu phấn trắng

Và Thầy là đưa đò sang sông

Cho chúng con bao nhiêu là kiến thức

Định hướng được tương lai cho phía trước

Thời gian ơi! Xin đừng trôi nữa

Cho chúng con khoang tay cúi đầu chào lần cuối

Gọi tiếng Thầy với tất cả yêu thương

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

DIEM MY